Bộ Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện

l>Kinh Dia Tang Bo Tat Bon Nguyen

Kinh Ðịa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện

*

Hán dịch: Tam Tạng Sa Môn Thật-Xoa Nan-Ðà (Siksananda), người xứ Vu Ðiền (Khotan), thông ngôn vào đời đơn vị Ðường của Trung Hoa.

Bạn đang xem: Bộ kinh địa tạng bồ tát bổn nguyện

Việt dịch: Ban phiên dịch Việt Ngữ Vạn Phật Thánh Thành

Tài liêu tham khảo:

Bản Hán ngữ - Địa Tạng người thương Tát Bổn Nguyện kinh Thiển đam mê - HT Tuyên Hóa

Bản Việt ngữ - tởm Địa Tạng ý trung nhân Tát Bổn Nguyện do HT say đắm Trí Tịnh dịch

Quyển Thượng

 

Quyển Trung

Quyển Hạ

 

Quyển Thượng

Phẩm đồ vật Nhất

Thần Thông trên Cung Trời Ðao Lợi

*

 

Tôi nghe như vầy: Một thuở nọ, trên cung Trời Ðao Lợi, Ðức Phật vị Thánh chủng loại mà thuyết Pháp.

Lúc ấy, không thể nói hết không thể nói hết toàn bộ chư Phật và Ðại tình nhân Tát Ma Ha Tát vào vô lượng thế giới ở mười phương hầu hết đến hội họp tán thán Ðức Phật mê say Ca Mâu Ni có thể ở trong đời ác Ngũ Trược cơ mà hiện sức Ðại Trí Huệ, Thần Thông không thể nghĩ bàn điều phục hồ hết chúng sinh cang cường, để cho họ hiểu rằng pháp khổ, pháp vui. Rồi mỗi Ngài hồ hết sai thị giả mang lại vấn an Ðức chũm Tôn.

Bấy giờ, Ðức Như Lai mỉm cười, phóng ra trăm ngàn muôn ức vầng mây sáng rỡ lớn như là vầng mây sáng sủa Ðại Viên Mãn, vầng mây sáng Ðại từ bỏ Bi, vầng mây sáng sủa Ðại Trí Huệ, vầng mây sáng Ðại chén Nhã, vầng mây sáng Ðại Tam Muội, vầng mây sáng Ðại Kiết Tường, vầng mây sáng Ðại Phước Ðức, vầng mây sáng Ðại Công Ðức, vầng mây sáng sủa Ðại Quy Y, vầng mây sáng Ðại Tán Thán.

Ðức Phật phóng ra cấp thiết nói không còn vầng mây sáng sủa rỡ như vậy rồi lại phạt ra những âm thanh vi diệu, như là tiếng Ðàn ba La Mật, giờ Thi bố La Mật, tiếng Sằn Ðề tía La Mật, giờ đồng hồ Tỳ Ly Da bố La Mật, tiếng Thiền tía La Mật, tiếng bát Nhã ba La Mật, tiếng Từ Bi, tiếng hỷ Xả, tiếng Giải Thoát, tiếng Vô Lậu, giờ Trí Huệ, tiếng Ðại Trí Huệ, giờ đồng hồ Sư Tử Hống, tiếng Ðại Sư Tử Hống, giờ đồng hồ Mây Sấm, tiếng Mây Sấm Lớn.

Khi Ðức Phật phát ra thiết yếu nói hết cần thiết nói hết âm thanh như thế kết thúc từ quả đât Ta Bà và những cõi nước phương khác, bao gồm vô lượng ức Thiên, Long, Quỷ, Thần cũng mang đến tụ tập trên cung trời Ðao Lợi. Ðó là thiên chúng ở trời Tứ Thiên Vương, trời Ðao Lợi, trời Tu Diệm Ma, trời Ðâu Suất Ðà, trời Hóa Lạc, trời thoái hóa Tự Tại, trời Phạm Chúng, trời Phạm Phụ, trời Ðại Phạm, trời Thiểu Quang, trời Vô Lượng Quang, trời quang đãng Âm, trời Thiểu Tịnh, trời Vô Lượng Tịnh, trời biến chuyển Tịnh, trời Phước Sanh, trời Phước Ái, trời Quảng Quả, trời Vô Tưởng, trời Vô Phiền, trời Vô Nhiệt, trời Thiện Kiến, trời Thiện Hiện, trời Sắc cứu vãn Cánh, trời Ma Hê Thủ La, cho tới trời Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ. Tất cả Thiên chúng, Long chúng, cùng các chúng Quỷ, Thần hầu như đến hội họp.

Lại bao hàm vị thần ở các cõi nước phương không giống cùng trái đất Ta Bà, như Thần biển, Thần sông cái, Thần sông con, Thần cây, Thần núi, Thần đất, Thần suối cùng ao đầm, Thần cây bé và phân tử giống, Thần ngày, Thần đêm, Thần hỏng không, Thần trên trời, Thần nạp năng lượng uống, Thần cỏ cây với gỗ; những vị thần như thế đều mang đến hội họp.

Lại gồm chư đại quỷ vương vãi ở các cõi nước phương không giống cùng quả đât Ta Bà, như Ác Mục Quỷ Vương, Ðạm máu Quỷ Vương, Ðạm tinh dịch Quỷ Vương, Ðạm bầu Noãn Quỷ Vương, Hành bệnh dịch Quỷ Vương, Nhiếp Ðộc Quỷ Vương, Từ trọng điểm Quỷ Vương, Phước Lợi Quỷ Vương, Ðại Ái Kính Quỷ Vương..., những quỷ vương như thế đều cho hội họp.

Bấy giờ đồng hồ Ðức Phật say đắm Ca Mâu Ni bảo Văn Thù Sư Lợi Pháp vương Tử người yêu Tát Ma Ha Tát rằng: "Ông xem tất cả chư Phật, người tình Tát và Trời, Rồng, Quỷ, Thần sinh hoạt trong thế giới này cùng nhân loại khác, quốc độ này cùng quốc độ khác, nay phần đông đến hội họp tại cung trời Ðao Lợi như thế, Ông bao gồm biết số từng nào chăng?"

Ngài Văn Thù Sư Lợi bạch Phật rằng: "Bạch Ðức nuốm Tôn! Nếu cần sử dụng thần lực của bé để tính đếm trong nghìn kiếp, cũng cấp thiết biết được!"

Ðức Phật bảo Ngài Văn Thù Sư Lợi: "Ngay Ta cần sử dụng Phật Nhãn xem hãy còn không đếm xiết! Ðây đều là vì Ðịa Tạng người tình Tát từ thuở kiếp thọ xa đến nay, hoặc đang độ, đương độ, chưa độ, hoặc đã thành tựu, đương thành tựu, chưa thành tựu."

Ngài Văn Thù Sư Lợi bạch Phật rằng: "Bạch Ðức cụ Tôn! từ bỏ thuở thọ xa về trước nhỏ đã tu căn lành, hội chứng được Trí Vô Ngại, nghe lời Phật nói kia thời tin dìm liền. Còn mặt hàng Tiểu quả Thanh Văn, Thiên Long bát Bộ, và các chúng sanh đời vị lai, dẫu nghe lời thật thà của Như Lai, nhưng chắc chắn rằng sanh lòng nghi ngờ, dầu cho bao gồm lạy vâng đi nữa cũng chưa khỏi hủy báng. Cúi mong muốn Ðức thay Tôn nói rõ Ðịa Tạng nhân tình Tát Ma Ha Tát ngơi nghỉ nhân địa đã tu hạnh gì, lập nguyện gì mà thành công được sự thiết yếu nghĩ bàn như thế?"

Ðức Phật bảo Ngài Văn Thù Sư Lợi: "Ví dụ trong cõi Tam Thiên Ðại Thiên quả đât có bao nhiêu cỏ, cây, lùm, rừng, lúa, đay, tre, lau, núi, đá, bụi bặm, cứ mỗi đồ dùng một số, mỗi số là 1 trong sông Hằng; rồi cứ số cát trong mỗi sông Hằng, từng hạt cat làm một cõi giới; rồi trong mỗi cõi giới, cứ mỗi hạt lớp bụi làm một kiếp; rồi bao nhiêu số những vết bụi chứa trong mỗi kiếp phần đa đem có tác dụng kiếp cả; thì từ cơ hội Ðịa Tạng bồ Tát triệu chứng quả vị Thập Ðịa mang lại nay, ngàn lần lâu hơn số kiếp tỷ dụ ở trên, huống là từ những thuở Ðịa Tạng người thương Tát còn sống bậc Thanh Văn cùng Bích đưa ra Phật!"

"Này Văn Thù Sư Lợi! oai thần thệ nguyện của tình nhân Tát đó cần thiết nghĩ bàn mang đến được. Vào đời vị lai, nếu gồm kẻ thiện nam, fan thiện đàn bà nào nghe thấy danh từ bỏ của người thương Tát đó rồi hoặc tán thán, hoặc chiêm lễ, hoặc xưng niệm danh hiệu, hoặc cúng dường, cho đến tô vẽ, đụng khắc, tạc đúc, sơn thếp hình tượng, thì tín đồ ấy sẽ tiến hành một trăm lần sanh lên cõi trời ba MươI Ba, vĩnh viễn chẳng còn bị đọa vào ác đạo.

Xem thêm: Top 5 Nồi Cơm Điện Loại Nhỏ Nhất 2021, Nồi Cơm Điện Mini Giá Tốt Tháng 11, 2021

Này Văn Thù Sư Lợi! cần thiết nói hết quan yếu nói không còn số kiếp lâu xa về trước, Ðịa Tạng người thương Tát Ma Ha Tát là con trai của một vị đại Trưởng Giả. Thuở đó, trong đời có đức Phật hiệu là Sư Tử Phấn Tấn nắm Túc Vạn Hạnh Như Lai.

Lúc bấy giờ, nam nhi vị Trưởng giả thấy Ðức Phật tướng mạo xuất sắc đẹp, nghìn phước trang nghiêm, bèn bạch hỏi Ðức Phật đó tu hạnh nguyện gì mà lại được tướng mạo như thế.

Khi ấy, Ðức Sư Tử Phấn Tấn núm Túc Vạn Hạnh Như Lai bảo nam nhi vị Trưởng trả rằng: ‘Muốn triệu chứng được thân tướng tá này, nên phải nhiều năm độ thoát toàn bộ những chúng sanh bị khốn khổ.’

"Này Văn Thù Sư Lợi! Bấy giờ, nam nhi vị Trưởng trả nhân kia liền vạc nguyện rằng: ‘Từ nay cho đến tận vị lai kiếp thiết yếu tính đếm về sau, tôi sẽ do những bọn chúng sanh tội khổ trong Lục Ðạo cơ mà rộng lập nhiều phương tiện, tạo cho họ được giải thoát tất cả, rồi tự thân tôi mới chứng thành Phật Ðạo.’

Bởi đang ở trước Ðức Phật đó mà lập đại nguyện như thế, bắt buộc đến nay đã trăm ngàn vạn ức na-do-tha bắt buộc nói hết số kiếp, mà vẫn còn hỗ trợ vị người tình Tát.

Lại tất yêu nghĩ bàn a-tăng-kỳ kiếp về trước, thuở kia trong đời có đức Phật hiệu là Giác Hoa Ðịnh Tự tại Vương Như Lai; thọ mạng của Ðức Phật ấy là tứ trăm ngàn muôn ức a-tăng-kỳ kiếp.

Trong thời Tượng Pháp, gồm một người con gái dòng Bà La Môn nhiều đời tích phước sâu dày, được mọi người kính nể, đứng ngồi nằm ngồi đầy đủ được chư Thiên theo hộ vệ; tuy nhiên bà bà mẹ lại tin theo tà đạo, hay khinh chê ngôi Tam Bảo.

Thuở ấy, Thánh nữ giới lập nhiều phương tiện đi lại để khuyến dụ mẹ, hầu tạo nên bà sanh chánh kiến, tuy nhiên bà chưa tin hẳn; cùng chẳng bao lâu thì bà mệnh chung, thần hồn bị đọa vào địa ngục Vô Gián.

Lúc đó, Thánh cô bé Bà La Môn hiểu được bà mẹ khi còn sống không tin tưởng nhân quả, ắt đề nghị theo nghiệp cơ mà sanh vào mặt đường ác, bèn bán nhà, đất, sắm nhiều hương, hoa, cùng gần như đồ lễ cúng, rồi mang đến chùa tháp cúng tiên Phật cơ mà làm đại lễ cúng dường.

Trong một ngôi chùa kia, trông thấy hình tượng của Ðức Giác Hoa Ðịnh Tự tại Vương Như Lai đắp vẽ oai phong dung đủ biện pháp tôn nghiêm, Thánh nữ giới Bà La Môn chiêm lễ tôn dung, lòng càng bội phần kính ngưỡng, thầm nghĩ về rằng: ‘Ðức Phật là đấng Ðại Giác đầy đủ mọi trí huệ. Giả dụ Ðức Phật còn trên thế, thì sau khi mẹ tôi mất, thảng như tôi mang đến bạch hỏi Phật, tất biết được nơi bà bầu tôi thác sanh!’

Lúc ấy, Thánh nữ Bà La Môn cúi đầu khóc hết sức lâu, rồi lại chiêm luyến tôn tượng của Như Lai, chợt nghe trên ko trung bao gồm tiếng bảo rằng: ‘Này Thánh phụ nữ đương khóc kia, thôi đừng có bi thương quá lắm! ni Ta đã bảo mang lại ngươi biết địa điểm thác sinh của bà mẹ ngươi!’

Thánh chị em chắp tay phía lên hỏng không cơ mà bạch rằng: ‘Chẳng giỏi đức thần nào đã giải giảm lòng sầu lo của tôi như thế? trường đoản cú khi chị em tôi mất cho nay, tôi sớm hôm thương nhớ, đo đắn đâu nhằm hỏi mang đến rõ bà mẹ tôi thác sanh vào vùng nào.’

Bấy giờ, trên hư không lại sở hữu tiếng bảo Thánh con gái rằng: ‘Ta là Ðức Phật thừa khứ Giác Hoa Ðịnh Tự tại Vương Như Lai mà lại ngươi đương chiêm lễ đó. Thấy ngươi yêu đương nhớ người mẹ trội hơn thường tình của bọn chúng sanh, yêu cầu Ta mang đến chỉ bảo.’

Thánh chị em Bà La Môn nghe nói ngừng liền nhảy đầm chồm lên và bị ngã rớt xuống, các khớp thuộc cấp đều bị tổn thương; những người ở cạnh bên liền đỡ dậy. Một lúc sau Thánh phái nữ mới thức giấc lại, rồi bạch thuộc trên hư không rằng: ‘Cúi xin Ðức Phật từ bi lụy xót, bảo ngay cho bé rõ nơi thác sanh của mẹ con, nay thân chổ chính giữa của nhỏ sắp chết mất!’

Lúc ấy, Ðức Giác Hoa Ðịnh Tự trên Vương Như Lai bảo Thánh nữ giới rằng: ‘Cúng nhường nhịn xong, ngươi hãy mau trở về nhà, rồi ngồi ngay thật nghĩ tưởng thương hiệu của Ta, thời sẽ biết được chỗ thác sanh của chị em ngươi.’

Bấy giờ, lễ Phật xong Thánh thiếu phụ Bà La Môn ngay tức khắc trở về nhà. Do thương lưu giữ mẹ, yêu cầu Thánh chị em ngồi ngay thật niệm danh hiệu của Giác Hoa Ðịnh Tự tại Vương Như Lai. Trải xuyên suốt một ngày một đêm, Thánh chị em bỗng thấy thân mình cho một bờ biển kia, nước trong biển cả đó sôi sùng sục, có không ít thú dữ thân thể toàn bởi sắt cất cánh nhảy xung quanh biển, chạy rảo bên này, xua đuổi bên kia; với thấy đông đảo trai thuộc gái, số nhiều đến trăm nghìn muôn, thoạt chìm thoạt nổi vào biển, bị những thú dữ giành nhau nạp năng lượng thịt; lại thấy các Dạ Xoa hình thù khác nhau—hoặc các tay, những mắt, nhiều chân, các đầu..., răng nanh chìa ra ngoài miệng, bén nhọn dường gươm—đang lùa những người dân tội đến gần thú dữ. Rồi chúng lại tự chụp bắt, túm quắp đầu chân lại cùng với nhau, kiểu dáng muôn thứ, chẳng dám nhìn lâu.

Khi ấy, Thánh nàng Bà La Môn nhờ nương sức niệm Phật nên tự nhiên không kinh sợ. Có một Quỷ Vương tên là Vô Ðộc, mang đến cúi đầu nghênh tiếp, hỏi Thánh thanh nữ rằng: ‘Lành thay, nhân tình Tát! vị duyên sự gì mà Ngài mang đến chốn này?’

Bấy giờ, Thánh phụ nữ Bà La Môn hỏi Quỷ vương vãi rằng: ‘Ðây là vùng nào?’

Vô Ðộc đáp rằng: ‘Ðây là tầng biển đầu tiên ở phía Tây núi Ðại Thiết Vi.’

Thánh con gái hỏi rằng: ‘Tôi nghe trong núi Thiết Vi bao gồm địa ngục, việc ấy bao gồm thật chăng?’

Vô Ðộc đáp rằng: ‘Thật gồm địa ngục!’

Thánh thiếu nữ hỏi rằng: ‘Nay tôi làm thế nào được mang lại chốn địa ngục?’

Vô Ðộc đáp rằng: ‘Nếu không hẳn sức oai nghiêm thần, cần phải do nghiệp lực. Xung quanh hai điều đó ra, ắt không khi nào có thể cho được.’

Thánh đàn bà lại hỏi: ‘Do nguyên cớ gì mà nước trong biển khơi này sôi sùng sục cùng có những người dân tội cùng những thú dữ như thế?’

Vô Ðộc đáp rằng: ‘Ðây là đầy đủ chúng sanh chế tạo ác làm việc cõi Diêm Phù Ðề mới chết, quá tư mươi chín ngày không fan kế tự để gia công công đức hầu cứu vãn vớt khổ nạn cho; dịp sống, họ lại không làm cho được nhân lành làm sao cả; vì thế nên cứ theo bổn nghiệp cơ mà chiêu cảm đem địa ngục, thoải mái và tự nhiên họ đề xuất lội qua biển khơi này trước. Biện pháp biển này mười vạn do-tuần về phía Ðông lại có một chiếc biển, hầu như sự gian truân ở này còn gấp bội chốn này. Phía Ðông của biển này lại có một cái biển nữa, sự đớn đau ở kia càng trội hơn. Vì chưng ác nhân của Tam Nghiệp cảm vời ra cùng gọi chung là đại dương nghiệp, chính là chốn này vậy.’

Thánh người vợ lại hỏi Quỷ vương vãi Vô Ðộc rằng: ‘Ðịa ngục sinh sống đâu?’

Vô Ðộc đáp rằng: ‘Ở trong tía cái biển đó đều là đại địa ngục, nhiều tới số trăm ngàn, mỗi ngục đa số khác nhau. Về âm phủ lớn thì tất cả mươi tám chỗ; bực kế đó bao gồm năm trăm chỗ, đầy đủ không lường sự khổ sở; bực kế nữa gồm đến nghìn trăm, cũng đầy không nghĩ tới sự thống khổ.’

Thánh phái nữ lại hỏi Ðại Quỷ vương rằng: ‘Thân mẫu mã tôi new mất sát đây, tuy nhiên không rõ thần hồn của người phải sa vào vùng nào?’

Quỷ vương vãi hỏi Thánh người vợ rằng: ‘Thân mẫu mã của người thương Tát khi còn sống, quen thuộc làm phần lớn nghiệp gì?’

Thánh đàn bà đáp rằng: ‘Thân mẫu tôi tà kiến, coi thường chê ngôi Tam Bảo, hoặc có lúc tạm tin, dẫu vậy rồi chẳng kính; dầu khuất không bao lâu, mà chưa rõ thác sanh về đâu.’

Vô Ðộc hỏi rằng: ‘Thân mẫu của người tình Tát tên họ là gì?’

Thánh nữ đáp rằng: ‘Thân phụ với thân mẫu của tôi rất nhiều dòng dõi Bà La Môn. Thân phụ tôi hiệu là Thi La Thiện Kiến, thân mẫu tôi tên là để ý Ðế Lợi.’

Vô Ðộc chắp tay thưa tình nhân Tát rằng: ‘Xin Thánh mang hãy trở về, và chớ yêu thương nhớ bi tráng rầu thừa lắm nữa. Tội thanh nữ Duyệt Ðế Lợi được sanh lên cõi trời đến nay đã ba ngày rồi. Nghe nói nhờ con trai của bà tất cả lòng hiếu thuận, vì bà bầu mà thiết cúng để tu phước, và bố thí miếu tháp cúng Ðức Giác Hoa Ðịnh Tự tại Vương Như Lai. Chẳng đề nghị chỉ thân mẫu mã của nhân tình Tát được thoát khỏi địa ngục, nhưng mà ngày đó, đông đảo tội nhân Vô loại gián cũng số đông được an lạc, đồng được thác sanh cả.’

Nói xong, Quỷ Vương chắp tay xin chào Thánh thiếu nữ mà cáo lui."

Thánh cô bé Bà La Môn dường chiêm bao bỗng nhiên tỉnh, rõ biết các việc rồi, bèn đối trước tháp tượng của Ðức Giác Hoa Ðịnh Tự trên Vương Như Lai nhưng lập hoằng thệ nguyện rằng: ‘Tôi nguyện từ nay cho tới tận vị lai kiếp, sẽ do những bọn chúng sanh phạm phải tội khổ cơ mà rộng lập phương tiện, khiến cho họ các được giải thoát.’

Ðức Phật bảo ngài Văn Thù Sư Lợi rằng: "Quỷ vương Vô Ðộc ngày trước, nay chính là Tài Thủ người thương Tát; còn Thánh cô bé Bà La Môn đó, ni là người thương tát Ðịa Tạng vậy."